Khi nhân viên hờn dỗi

Thảo luận trong 'QUẢN TRỊ HÀNH CHÍNH' bắt đầu bởi Thai Trinh, 12/6/09.

  1. QUY ĐỊNH DIỄN ĐÀN
    - Đăng bài viết bắt buộc có tiền tố
    - Không đăng bài Quảng Cáo
    - Chỉ được phép đăng bài Tuyển dụng trong lĩnh vực nhân sự, hành chính và liên quan
    - 1 nick chỉ được phép đăng tối đa 2 bài tuyển dụng 1 tuần
    - Bài tuyển dụng bắt buộc phải có thời hạn, và sẽ bị xóa sau khi hết hạn 3 ngày
    ------------------------------
    Liên hệ quản trị diễn đàn: nguyenbaoanh89@gmail.com
    Dismiss Notice
  1. Thai Trinh

    Thai Trinh New Member

    Tham gia ngày:
    11/6/09
    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Chào các anh chị,


    Em nhờ anh chi CPO tư vấn giúp trường hợp của em. Vừa rồi, trong lúc sếp em (người nước ngoài) về nước, một nhân viên có lẽ không hài lòng với cách nói chuyện của em (người này dưới quyền quản lý của em) nên đã đùng đùng nổi giận, đưa đơn xin nghỉ việc và không nói chuyện với em. Từ lúc đó, nhân viên này muốn làm gì thì làm không cần thông báo hoặc nói qua với em.


    Thật ra do nhân viên này hiểu lầm nên sự việc mới như vậy, nhiều lần em muốn nói chuyện rõ ràng nhưng trước thái độ bất hợp tác và hành động của người này khiến em nghĩ không cần thiết phải nói chuyện làm gì.


    Đây là lần đầu tiên em gặp trường hợp này nên nhờ anh chị CPO tư vấn em phải làm sao?


    Em cám ơn rất nhiều
     
  2. kinhcan

    kinhcan Guest

    Trao đổi của anh Nguyễn Đức Quỳnh - Công ty V.E.V.


    Tạm phân tích:


    "Vừa rồi, trong lúc sếp em (người nước ngoài) về nước, một nhân viên có lẽ không hài lòng với cách nói chuyện của em (người này dưới quyền quản lý của em) nên đã đùng đùng nổi giận, đưa đơn xin nghỉ việc và không nói chuyện với em..."


    1. Yếu tố "nước ngoài", chắc hẳn mọi người chí ít cũng được trang bị cho bản thân các kỹ năng cần thiết để giải quyết các sự việc trước khi nó trở nên tồi tệ. Tuy nhiên ở đây cho chúng ta thấy "một nhân viên dưới quyền quản lý của một người" đã "đùng đùng nổi giận, đưa đơn xin nghỉ việc, không nói chuyện...Liệu rằng: cách nói chuyện của bạn cùng nhân viên ấy đã ổn chưa?


    Tạm làm một phép tính như sau:


    Sếp về nước + nói chuyện làm thuộc quyền phản ứng + quá xem trọng vai trò quyền hạn = nhân viên phản ứng và nộp đơn thôi việc.


    Lời người xưa: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", bạn nên chiêm nghiệm trước khi chúng ta cùng nhau tiếp tục thảo luận.


    Tiếp theo:


    2. "Từ lúc đó, nhân viên này muốn làm gì thì làm không cần thông báo hoặc nói qua với em. Thật ra do nhân viên này hiểu lầm nên sự việc mới như vậy, nhiều lần em muốn nói chuyện rõ ràng nhưng trước thái độ bất hợp tác và hành động của người này khiến em nghĩ không cần thiết phải nói chuyện làm gì."


    Muốn làm gì thì làm + không hiểu + không nói chuyện = KHÔNG LÀM TRÒN VAI TRÒ QUẢN LÝ.


    Trước khi các anh chị ủng hộ hành động tiếp theo của bạn (nếu có) trong tình huống này, bạn phải quay lại vạch xuất phát để thực hiện hết NHIỆM VỤ của bạn tại trường hợp này.


    Vì:


    a. Nếu bạn là người nhân viên trên, bạn sẽ thế nào khi người quản lý hoặc cấp trên của mình nói với mình những điều như vậy?


    b. Người gây nên tình huống hiểu lầm phải chủ động xin lỗi hay ngược lại?


    c. Bạn có phải là người quá cố chấp?


    Kết luận: "Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"


    Một tình huống giả định rất thú vị!


    Chúc sức khỏe & thành công đến bạn cùng các ACE tham gia diễn đàn.


    Nguyễn Đức Quỳnh - Công ty V.E.V.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/6/09
  3. kinhcan

    kinhcan Guest

    Trao đổi của anh Bibinew:


    Chào cả nhà,


    Anh Quỳnh phân tích rất hay. ANh dịch câu nho giúp em nhé!


    Trong tình huống này Bibinew có một vài suy nghĩ sau:


    - Nguyên nhân anh ta xin thôi việc: có thật là do câu nói của người quản lý hay không(A)? Hay đây là một lý do mà người nhân viên muốn nghỉ việc(B)?


    - Nếu B thì không cần bàn nữa, lên kế hoạch tuyển dụng mới thôi. Kỹ nữa tìm hiểu lý do thật sự nhân viên này nghỉ, chính sách công ty...?


    - Nếu A: dù đúng dù sai trong tình huống này người quản lý vẫn có lỗi, cách nói của bạn đã làm cho nhân viên mình thật sự tức giận và khó mà có thể anh ta "nguôi ngoài" và xem như bình thường. Theo Bibinew người quả lý cần thấy cái lỗi của mình để rút kinh nghiệm, giải tỏa việc hiểu lầm của người nhân viên. Cách giải tỏa tốt nhất mình thấy ở VN là, nếu bạn và nhân viên là "hai người đàng ông chấn chính" thì kéo nhau đi nhậu nhẹt túy lúy mọi việc sẽ qua; còn nếu là 2 người phụ nữ--> botay.vn (bó tay với Bibinew thôi, xin các chị cho cao kiến).


    Hiện tại Bibinew cũng đang giải quyết một tình huống như vậy. Chuẩn bị tinh thần đi nhậu rồi!


    Việc này mình thấy diễn ra khá nhiều ở các công ty VN, do thiếu quy trình, thiếu tính minh bạch trong quản lý, hay đỗ lỗi và không có văn hóa nhận lỗi.


    Một số nhận định "cái nhân", mong mọi người góp ý.


    Thanks!
     
  4. Thai Trinh

    Thai Trinh New Member

    Tham gia ngày:
    11/6/09
    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Chào anh Quỳnh và anh Bibinew,


    Em xin có một vài đính chính sau:


    1. Em là nữ và nhân viên này cũng là nữ.


    2. Em chưa từng xem trọng quyền hạn của mình, mặc dù trong quyền hạn của mình cho phép em làm như vậy.


    3. Em đã chủ động nói chuyện trước với nhân viên này để tìm cơ hội nói rõ nhưng không được đáp lại.


    4. Nhân viên này đã một lần xin nghỉ việc nhưng sau đó tiếp tục làm.


    5. Trong quan hệ với đồng nghiệp và xã hội, em luôn hòa nhã và cư xử đúng mực với mọi người. Quan điểm của em là luôn lắng nghe và nhìn nhận sự việc từ 2 phía.


    6. Tính cách của nhân viên khá nhạy cảm.


    Và em sẵn sàng chủ động xin lỗi nhân viên nếu lỗi đó do em gây ra.


    Vài dòng để các anh hiểu thêm và rất cám ơn các anh đã góp ý với em. Và mong nhận được sự góp ý của các anh chị.


    Chúc các anh và các anh chị CPO cuối tuần vui vẻ.
     
    Last edited by a moderator: 12/6/09
  5. hoacomay

    hoacomay Moderator

    Tham gia ngày:
    1/6/08
    Bài viết:
    1,538
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Trao đổi của bạn zozo:


    Chào bạn, mình nghĩ thế này. Bạn thử lịch sự mời họ đi uống nc và để cho họ nói hết bức xúc xem sao. Nếu ko thì mail cho họ rằng tôi muốn biết tại sao anh lại có thái độ như thế, anh cứ thẳng thắn góp ý, chứ ko nên để tình trạng thế này, cả anh và tôi đều căng thẳng mà hiệu quả làm việc thì ko cao. Tớ nghĩ rằng anh bạn đó là ng rất thẳng thắn nên mới làm như vậy, vì thế nếu mình đề cập trực tiếp vào vấn đề thì họ cũng sẽ ko ngại ngần nói ra sự bất bình của họ đâu.


    Không biết tớ góp ý như vậy có giúp đc bạn ko, bạn tham khảo nhé.
     
  6. hoacomay

    hoacomay Moderator

    Tham gia ngày:
    1/6/08
    Bài viết:
    1,538
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Trao đổi của anh Nguyễn Đức Quỳnh - Công ty V.E.V.


    Mình không có ý định "thả Nho" nhưng vì muốn giữ nguyên văn lời huấn thị của người xưa nên mình sử dụng "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", tạm hiểu: việc gì mình không muốn người khác mang lại cho mình (những điều không vui) thì bản thân cũng đừng mang đến cho người khác.


    Chúc ACE cuối tuần an lành, hạnh phúc!


    Nguyễn Đức Quỳnh - Công ty V.E.V.
     
  7. hoacomay

    hoacomay Moderator

    Tham gia ngày:
    1/6/08
    Bài viết:
    1,538
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Trao đổi của bạn Nguyen Phuong Linh [redghost6157@yahoo.com]


    Chào anh,


    Em nghĩ a cứ thẳng thắn đề nghị người đó nói chuyện rõ ràng 1 lần. Nên nói chuyện ở nơi thoải mái như ở 1 quán cafe chẳng hạn, không nên nói chuyện ở cty.


    Nếu người đó đồng ý, trước tiên anh để người đó nói ra hết những điều người đó k bằng lòng với anh. Như thế để họ xả trước, tâm trạng sẽ bớt căng thẳng, anh cũng biết đường mà nói cho phù hợp. Em nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngành nhân sự là ngành rất nhạy cảm nhưng thật thú vị đúng k anh.


    Chúc anh thành công!
     
  8. hoacomay

    hoacomay Moderator

    Tham gia ngày:
    1/6/08
    Bài viết:
    1,538
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Trao đổi của bạn Phuong Hien


    Hihi, chào cả nhà, em cũng xin bon chen trường hợp này 1 tí.


    Theo em đọc và cảm nhận, người viết bài này rõ ràng là chỉ muốn tìm đồng minh để củng cố thêm quyết định đã có của mình . Lý do em suy nghĩ như thế là:


    1/ Rõ ràng người này đã xác định chính xác nguyên nhân thái độ của nhân viên rồi, chỉ là chưa kể hoàn cảnh cụ thể thôi (...có lẽ không hài lòng với cách nói chuyện của em...Thật ra do nhân viên này hiểu lầm nên sự việc mới như vậy...). Khi đã xác định được nguyên nhân rồi, tại sao lại không giải quyết được chứ? Ngoài ra, tác giả còn không kể rõ nguyên nhân nữa. Như vậy nhiều khả năng là có uẩn khúc mà lỗi phát sinh từ phía người quản lý.


    2/ Người này cũng đã có suy nghĩ và phương hướng giải quyết rồi (…nhiều lần em muốn nói chuyện rõ ràng ..... khiến em nghĩ không cần thiết phải nói chuyện làm gì). Tuy nhiên, cách quá trình giải quyết này không thực sự là phong cách lãnh đạo, vì đã bỏ cuộc giữa chừng (nhưng trước thái độ bất hợp tác và hành động của người này khiến em nghĩ không cần thiết phải nói chuyện làm gì), còn chảnh nữa chứ >"<.


    3/ Cuối cùng, cái mà ẩn ý tác giả trong bài là muốn cho nhân viên này thôi việc (~80%), vì tất cả những bằng chứng, chứng cứ mà tác giả đưa ra đều ủng hộ cho quyết định này (đa số các tình tiết nêu ra trong bài đều bất lợi cho nhân viên hết).


    PHÂN TÍCH NHÂN VẬT


    Dù đây cũng chỉ là lời kể của 1 phía, khó mà đưa ra lời nhận xét khách quan được, nhưng vì nó là giả thiết duy nhất nên có thể hướng giải quyết của em sẽ không hoàn toàn khách quan được. Vì vậy, chúng ta giả định thêm là tin tưởng 98% vào lời kể của tác giả nhé.


    Nhân viên: tính tình nông nổi, không công tâm với công việc, không biết tha thứ (đánh giá từ lúc sự việc xảy ra).


    Quản lý (tác giả): kể sự việc còn giấu diếm tình tiết quan trọng, không thực sự muốn làm hòa, làm việc còn để tình cảm riêng chi phối.


    1/ Sự cố nào xảy ra thì đều phải chia phần trăm lỗi cho tất cả các bên. Tuy nhiên, là lãnh đạo thì phải chủ động "Làm hòa" trước. "Làm hòa" trước không có nghĩa là xin lỗi, nó có nghĩa là tìm hiểu nguyên nhân, nói chuyện trực tiếp hoặc thông qua người trung gian, hoặc viết thư, hoặc.... (nói chung nhiều cách lắm). Có khi "chiến dịch làm hòa" mới được bật lên 1 tí mà nhân viên hiểu lý lẽ thì sẽ response lại ngay. Thế là xong.


    => Tác giả trong bài đã có thiện ý làm hòa, nhưng cũng đã nản, không thực sự muốn hòa giải, và chỉ muốn ký vào đơn xin việc luôn cho nhanh.


    2/ Ai trong cuộc sống mà chả mắc lỗi lớn lỗi bé, kể cả lãnh đạo, điều quan trọng là sự tha thứ. Thậm chí ví dụ đến việc nặng nhất là xúc phạm nhân phẩm đi, thì chí ít cũng phải đến gặp người ta để nói chuyện trước khi thôi việc.


    Hành động giận lãnh đạo chém qua công việc thể hiện 1 con người vô trách nhiệm và không công tâm. Người như thế này luôn để tình cảm xấm chiếm phần lớn công việc. Những con người này là những tên lửa trong công việc. Khi họ thăng hoa cảm xúc, benefit họ tạo ra sẽ đưa công ty tiến rất nhanh. Còn ngược lại, ít thì trì trệ, còn nhiều thì y như "nuôi ong tay áo". => Để lãnh đạo được những nhân viên này đòi hỏi ở người quản lý rất nhiều điều kiện, đặc biệt là tài hoa trong giao tiếp.


    CÁCH GIẢI QUYẾT


    Phân tích thì dài, nhưng giải quyết thì nhanh lắm.


    Bước 1: Tác giả PHẢI chủ động khởi động chiến dịch làm hòa đi: tìm hiều nguyên nhân sâu xa, tính cách/sở thích/mối quan hệ/gia đình/... của nhân viên đó, rồi dựa dựa vào đó giải quyết.


    Bước 2: Kết thúc chiến dịch làm hòa. Nếu anh quản lý đưa được 1 kết thúc có hậu, thì vui quá. Còn nếu không thì không giữ lại nhân viên đó, vì 2 lý do:


    - Thật sự là làm việc với những nhân viên có tính cách phức tạp này rất khó, control cảm xúc của chính mình còn là bài toán khó, huống chi còn đưa cảm xúc người khác thăng hoa nữa.....


    - Sự thất bại trong việc giảng hòa của người quản lý chứng tỏ người quản lý này không đủ khả năng hòa giải, giải quyết tình cảm của mình và nhân viên, buộc phải tách ra, việc cố níu giữ mối quan hệ "quản lý - nhân viên" này sẽ là mối hiểm họa lớn cho công ty => hoặc chuyển nhân viên qua bộ phận khác, hoặc sa thải.


    Hehe, em xem nó như là một casestudy nên nói hơi dài, mong các anh chị góp ý cho em với.


    Chúc cả nhà mình ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ nhé.


    Love,
     
  9. rivalsumo

    rivalsumo Kết nối cộng đồng

    Tham gia ngày:
    2/4/08
    Bài viết:
    1,274
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trao đổi của chị suhri:


    Chào cả nhà,


    Theo tôi thì chưa hẳn người quản lý này không phải là người quản lý giỏi, mọi người đang đánh giá người quản lý này dưới góc độ nào? Nhân viên hay cấp trên của anh ta?


    Nếu đứng về góc độ của nhân viên đánh giá người quản lý này thì có thể được coi là người quản lý trên không giỏi. Nhưng nếu đứng trên cương vị một nhà quản lý thì tôi e rẳng việc này chưa hẳn là đúng đâu.


    Ttôi đang đứng ở góc nhà quản lý, và có một vài nhận xét như sau:


    Nhân viên: Đúng như lời Hiền nói, anh này tính tình nông nổi, bốc đồng và kém suy nghĩ. Chỉ dựa vào những lời nói của người khác để vội đưa ra quyết định cho chính mình thì quả là một sai phạm. Tôi không biết anh này làm ở vị trí nào, nhưng việc anh ta làm như vậy cũng không thể chấp nhận được. Anh này đã tỏ thái độ xem thường cấp trên ngay sau khi anh ta chưa hiểu rõ vấn đề, chứng tỏ khả năng nhận thức của anh này vẫn còn kém và có tính hiếu thắng. Trong bài viết của tác giả sau này, người này cũng đã đề cập đến việc đã nói chuyện với anh nhân viên nọ, nhưng tình hình vẫn không thay đổi, điều này càng nhấn mạnh thêm điểm yếu của anh ta: Cố chấp và cứng đầu.


    Quản lý: Đứng trên cương vị người quản lý, nếu anh nhân viên này đưa đơn xin thôi việc, tôi sẽ nói chuyện phải trái, tìm hiểu nguyên nhân và phân tích lý do. Nhưng nếu thái độ làm việc của anh này sau khi đã đưa đơn như vậy: coi thường cấp trên (có lẽ vì anh ta nghĩ dù sao anh ta cũng không còn làm ở đây nữ nên muốn làm gì thì làm) và vô tổ chức, anh ta không nghĩ ra một điều, dù làm ở công ty 1 ngày thì cũng vẫn phải tuân theo nội quy và luật lệ của công ty. Chính thái độ bất hợp tác của anh ta đã làm cho anh ta mất đi nhiều cơ hội thăng tiến, dù anh ta có đi làm ở công ty khác sau này.


    Có thể mọi người cho tôi có thái độ chảnh, nhưng đã là người quản lý thì không nên nhún nhường nhiều (chỉ trong những trường hợp cần thiết cần phải thể hiện). Có thể tôi làm mất đi một nhân tài, nhưng nếu tôi thể hiện thái độ và suy nghĩ của tôi cho mọi người biết, thì tôi e rằng tôi sẽ khó làm việc được sau này, Với một người quản lý, im lặng đôi khi cũng là một cái khôn. Biết là mất đi người giỏi thì tiếc lắm, nhưng không thể ai cũng làm vậy được các bạn ạ.


    Chúc các bạn ngày chủ nhật vui và hạnh phúc.


    Suhri
     
  10. rivalsumo

    rivalsumo Kết nối cộng đồng

    Tham gia ngày:
    2/4/08
    Bài viết:
    1,274
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trao đổi của bạn Nguyễn Thanh Nga:


    Dear all,


    Trường hợp này thì cũng thường thấy thôi, việc hiểu lầm nhau và thậm chí không nói chuyện với nhau nữa vì một số lý do rất nhỏ xảy ra không ít tại nơi làm việc cũng như trong cuộc sống.


    Mình xin chia sẻ một phương châm xử sự do Landmark chia sẻ đó là: Complete the pass. Đôi khi chúng ta luôn mang trong mình những sự bực bội, ấm ức, không hài lòng về một ai đó suốt một thời gian dài. Hễ thấy hoặc nghĩ đến người đó là đã thấy khó chịu và không muốn hợp tác. Nhưng phần lớn các trường hợp là ta không dám nói thẳng thắn với người kia về cảm giác của mình và tại sao mình lại cảm thấy như vậy mà chỉ thể hiện một cách ngầm và mặc nhiên coi là người kia phải tự hiểu là mình đang khó chịu vì những lỗi lầm trong quá khứ của họ.


    Mặt khác, trong đại đa số các trường hợp, ta luôn là người đúng, người có lý hơn, còn người kia sai và thật là vô lý, không biết điều.


    Cũng có lúc chúng ta đã muốn gặp người kia để nói cho ra nhẽ nhưng lại thôi. Tại sao như vậy? Đó là vì vốn dĩ con người có thói quen thích được "Looking good" và "avoid Looking bad". Chúng ta sợ bị cho là sai hoặc coi là ngớ ngẩn.


    Hãy thay đổi tình thế bằng cách "Complete the pass" tức là hãy ngẫm nghĩ lại trong đầu xem hiện tại bạn có điều gì chưa được thoải mái với ai đó hay không? Hãy làm một việc khác với trước đây là gặp gỡ, nói chuyện với họ về vấn đề còn tồn tại giữa hai người. Bạn cần 2 điều để có thể cải thiện quan hệ giữa hai người: 1 là "sharing" tức là hãy chia sẻ một cách chân thành nhất những suy nghĩ của bản và mong muốn cũng như commitment (cam kết) của bạn để quan hệ của hai người trở nên tốt đẹp hơn; 2 là "listening" tức là hãy lắng nghe một cách chân thực nhất những chia sẻ của người kia mà đừng để cho những định kiến trong quá khứ về người đó khiến cho bạn suy diễn các vấn đề khác đi so với khi nó được nói ra.


    Nếu đó là cấp dưới của bạn thì bạn càng nên bắt đầu trước. Chúc thành công.


    Nga
     
  11. mattroivang

    mattroivang Hội viên CPO Club

    Tham gia ngày:
    13/5/08
    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Chủ đề này khá hay và nhạy cảm. Tôi xin được chia sẻ ngắn gọn như sau thông qua một tình huống:


    "A dẫm phải vỏ chuối, trượt ngã. A đứng lên, nhặt vỏ chuối vứt vào sọt rác. Từ đó trở đi, không ai kể cả A bị ngã vì trượt vỏ chuối"


    "B dẫm phải vỏ chuối, trượt ngã. B chửi bới, bỏ mặc vỏ chuối đó. Chiều qua chỗ đó, B trượt tiếp, ngã lần 2, chấn thương cột sống, vào bệnh viện nằm chờ phẫu thuật".


    Sự việc thì giống nhau, cách hành xử khác nhau mang lại kết quả khác nhau. Cổ nhân có dạy" Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Phải xem từ mình ra thì mới mong giải quyết được vấn đề.
     

Chia sẻ trang này

Share