LÀM THẾ NÀO ĐỂ VƯỢT QUA ĐƯỢC TÍNH Ỳ TRONG CÔNG VIỆC

Thảo luận trong 'SOFT SKILLS' bắt đầu bởi anhnguyet_hro, 10/11/08.

  1. QUY ĐỊNH DIỄN ĐÀN
    - Đăng bài viết bắt buộc có tiền tố
    - Không đăng bài Quảng Cáo
    - Chỉ được phép đăng bài Tuyển dụng trong lĩnh vực nhân sự, hành chính và liên quan
    - 1 nick chỉ được phép đăng tối đa 2 bài tuyển dụng 1 tuần
    - Bài tuyển dụng bắt buộc phải có thời hạn, và sẽ bị xóa sau khi hết hạn 3 ngày
    ------------------------------
    Liên hệ quản trị diễn đàn: nguyenbaoanh89@gmail.com
    Dismiss Notice
  1. anhnguyet_hro

    anhnguyet_hro Active Member

    Tham gia ngày:
    21/4/08
    Bài viết:
    1,956
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Sáng nay mình nhận được bản tin #43 của TrizViet, thấy có một điều gì đó chúng ta có thể học tập được ở đây nên mình share để mọi người cùng đọc:


    Thư học viên: Làm thế nào vượt qua tính ỳ tâm lý trong công việc


    Lời ban biên tập: Một trong những khó khăn các học viên PPLST gặp phải khi quay trở về với môi trường công việc cũ là đối mặt với hàng loạt vấn đề cũ, những vấn đề lạc hậu, tồn tại rất lâu và ở khía cạnh nào đó gây ảnh hưởng xấu tới toàn bộ tổ chức. Dưới con mắt sáng tạo, các học viên có rất nhiều ý tưởng, giải pháp để cải tiến và thay đổi. Nhưng phải làm thế nào? Bắt đầu từ đâu? thì không phải ai cũng dũng cảm làm được. Nhân dịp này, chúng tôi trích đăng một lá thư của một bạn học viên khoá PPLST đề cập tới trải nghiệm cá nhân với vấn đề hóc búa này.


    "Hà nội, ngày 03 tháng 11 năm 2008"


    Thầy kính mến! nhận được thư của thầy em rất vui vì thầy bận thế mà còn giành thời gian cho học trò như chúng em. Thưa thầy, em vốn dĩ là người thích phân tích và thường có nhiều câu hỏi trong đầu. Khi học qua lớp của các thầy em mới biết rằng nhiều sản phẩm có được là bắt nguồn từ những ý tưởng mới đầu bị cho là " không bình thường". Điều đó giúp em tự tin hơn khi đưa ra những ý tưởng của mình.


    Tuy nhiên em đã thấy mình gặp những khó khăn mà nếu như trước đây gặp là em đã bỏ cuộc: Chẳng hạn như khi đưa ra một vấn đề ngay lập tức gặp phải sự thờ ơ của lãnh đạo, hay của đồng nghiệp: nếu trước đây là em dễ nản và bỏ cuộc. Nhưng nay nhờ có PPLST em đã thay đổi. Em luôn tự nhủ rằng chẳng có gì là không thể. Nếu em bỏ cuộc có nghĩa là em mắc phải tính ỳ tâm lý chứ không phải là không thể làm được.


    Đúng như thầy nói: Cùng mọi người khắc phục tính ỳ là một việc rất khó, cần có phương pháp. Em đã áp dụng phương pháp luận sáng tạo để phần nào giải quyết vấn đề này: Những vấn đề mà em cần làm sáng tỏ, cần có lời giải, em hạn chế hỏi ngay lãnh đạo mà khai thác nguồn dự trữ xung quanh mình. Trong số các đồng nghiệp của em có những người có rất nhiều kinh nghiệm. Vậy là em hỏi họ trước. Họ rất bận và không hẳn đã muốn chia sẻ kinh nghiệm cũng như để lộ ra điểm yếu của mình. Vì vậy thay vì chỉ bàn bạc bằng miệng, em đã viết hẳn lời giải cho bài toán và gửi đến họ. Kết quả thật bất ngờ: họ đã chỉ rõ cho em thấy những thiếu sót trong lời giải. Em nhanh chóng tiếp thu ý kiến của họ và trên cơ sở đó đặt ra yêu cầu cao hơn cho chính bài toán đó. Lúc này thì họ không còn dừng ở sự chia sẻ kinh nghiệm mà là cùng hợp tác để đưa ra lời giải đó.


    Thưa thầy. Nếu như chịu khó để ý thì dường như ở đâu cũng có thể áp dụng được những điều đã học, hay ngẫm ra rằng chính đó là những điều mình đã học. Em chấp nhận việc mình phải hỏi đồng nghiệp trong khi nếu là người khác chưa chắc đã làm như vậy. Em chấp nhận việc tiếp thu ý kiến của họ để có được bước phát triển tiếp theo. Chấp nhận một lời giải và tự cho đó là mức sáng tạo mức một cũng là cả một sự dũng cảm trong thời buổi này thầy nhỉ. Vì có phải ai cũng hiểu ngay cho mình rằng đó là sự sáng tạo mức một đâu. Và để nó là mức sáng tạo một thì có nghĩa mình phải cố gắng để tiến tới mức sáng tạo thứ hai hay cao hơn nữa.


    Thưa thầy! Em nói ra điều này không biết có đúng không nhưng em nghĩ một trong những người mắc tính ỳ nặng nhất, hệ quả lớn nhất chính là người lãnh đạo. Nếu môt nhân viên nào đó vượt qua được tính ỳ làm được việc thì người lãnh đạo cho rằng đó là vì người đó thông minh, chịu khó. còn người nào không làm được việc thì cho rằng là tư duy kém, không chịu khó. Nếu như người lãnh đạo nào không nhận biết được tính ỳ sẽ dễ làm cho người được việc cao ngạo, còn người không làm được việc thì tự ti. Và kết quả chung cả hai người này đều tiểm tàng sự mất đoàn kết nội bộ.


    Từ khi em được tiếp xúc với PPLST em đã có cơ sở để hiểu chính bản thân mình hơn. Vì vậy mà: "Dù ai nói ngả nói nghiêng- Lòng em vẫn vững như kiềng ba chân". Nếu như những gì em chưa làm được đấy là chưa tìm ra phương pháp phù hợp thôi chứ không phải là em kém cỏi. Nếu không ai khen em thông minh em cũng kệ vì Thông minh và sáng tạo là hai vấn đề khác nhau (Trong tài liệu các thầy phát cho đã nói thế). Đến bây giờ em càng hiểu hơn ý nghĩa của việc giữ liên lạc giữa học viên với các thầy và giữa các học viên với nhau. Việc chia sẻ những suy nghĩ giữa mọi người nếu ngẫm ra cũng không phải dễ dàng. Vậy mà em luôn luôn muốn chia sẻ mà không sợ rằng những suy nghĩ của mình là... Việc được các thầy tiếp tục quan tâm đã làm em thầy vui lên rất nhiều, thấy PPLST thực sự là "Cây đời" chứ không phải là một sản phẩm lý luận màu xám. Chính sự liên lạc này đã đánh thức những suy nghĩ của em, không cho nó ngủ quên. Khi nói với thầy những suy nghĩ của mình em cũng nhận ra rằng: Từ ngày đi học đến giờ dường như chưa bao giờ em phải tự ti về khả năng tư duy công việc của mình. Công việc không còn là gánh nặng nữa. Nếu có buồn thì chỉ là vì tình cảm thôi thầy ạ.


    Thưa thầy! PPLST có áp dụng để giải quyết vấn đề tình cảm được không ạ. Em là người sống nội tâm. Vì vậy mọi người ít khi biết được chính xác em đang nghĩ gì. Chính điều này cũng nhiều lúc làm em mệt mỏi: Ở công ty em cũng áp dụng phương pháp: Nói cực ít với người nói nhiều và hay nói với người ít nói. Trong 40 phương pháp thì chắc nó cũng là một phương pháp phải không thầy? Rất tiếc vì em không được học tất cả các phương pháp và cũng không có tài liệu để nghiên cứu. Em đã nói hơi nhiều phải không ạ. Nếu có gi không phải thầy đừng cho nó là vấn đề nhé. Em chào thầy và hẹn gặp thầy ở thư sau. Một lần nữa cảm ơn thầy đã giành thời gian trả lời thư của em."


    PPLST: Phương pháp luận sáng tạo


    Theo:


    http://trizviet.com.vn/index.php?option=co...&Itemid=104
     

Chia sẻ trang này

Share